Hiển thị các bài đăng có nhãn Một chặng đường. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Một chặng đường. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 9 tháng 8, 2012

Những cái tên và những con số


Là đàn ông ai chẳng thích cái đẹp chứ và cái đẹp nhất thì ai cũng thích rồi nhưng “cái đẹp” ở đây không phải ai cũng hiểu hết (trong đó có tôi) để rồi khi nghĩ lại mình cảm thấy mình đã mất đi một cái gì đó mà có lẽ đã muộn rồi không còn thuộc về mình nữa. Với tôi ngày bé hồi còn đi học chỉ để ý đến cô bạn xinh nhất lớp ngoài ra không để ý ai khác cả và rồi khi dần lớn lên tôi mới dần hiểu được “nét đẹp” thật của mỗi người không chỉ nằm ở hình dáng bên ngoài.
  1. Người nói yêu tôi đầu tiên: N.Thanh Loan (Sau khi chia tay chúng tôi mấy liên lạc một thời gian cũng may là tôi có nhớ nick yahoo của bạn nên sau này mói liên lạc trở lại được, mặc dù lúc đó đa số chỉ là những tin nhắn offline).
  2. 2- Là ngày 2 tháng 7 là ngày tôi bắt đầu đi làm, 2-9 cũng là ngày sinh nhật của B.T.Linh, 2- cũng là số khăn mà tôi từng được nhận (cả bạn tôi tặng)
  3. Người tôi yêu nhất là P.T. Thu Hương.
  4. 4- Là số là thư tay tôi từng nhận được (đôi khi nhưng là thư tay lại làm cho mình có một cảm súc rất đặc biết trong thời buổi IT ngày nay), 4-6 thì là ngày sunflower bảo vệ tốt nghiệp, 4 cũng là số năm thời sinh viên của tôi.
  5. 5 - là số lần tôi được học bổng thời sinh viện đại học.
  6. 6-6 là ngày tôi bảo vệ tốt nghiệp ra trường, ngày cuối cùng của thời sinh viên.
  7. Nụ hôn đầu: Thanh Loan (chưa hoàn thiện, vẫn đang dở dang, bao phải hoàn thiện nốt mới được)..hjjjj
  8. Người thương nhất (cho số phận) là B.Thu Linh.
  9. Người luôn luôn gọi mình bằng hai chữ anh bất kể khi nói chuyện với ai: B.Thu Linh (đáng trân trọng, có thể có thêm 1 người nữa).
  10. Người nhanh nhất nói thích và nhớ tôi từ lúc quen là H.T. Tuyến  (03 ngày sau khi nói chuyện).
  11. Người lâu nhất nói thích và nhớ tôi từ lúc quen là P.T. Thu Hương  (chắc là không ít hơn 04 năm).
  12. Năm học lớp 11 là lần đầu tiên tôi say rượu trong lần đi ăn ở nhà bạn nhận dip tết 2002.
  13. Người mà tôi đến thăm nhà trên 1 lần là  B.T. Thu Linh .
  14. Người con gái tôi thích đầu tiền thủa học trò là Đ.T. Thắm.
  15. Người nấu cơm tôi ăn đầu tiên là H.T. Khuyên.
  16. Người hay túm áo tôi nhiều nhất là P.T. Xuyến (suốt nhưng năm học trung học, đi đâu cũng túm áo sau lưng sợ tôi chạy mất bỏ lại một mình).
  17. 17-08 Là ngày sinh nhật của tôi.
  18. Người gội đầu giúp tôi đầu tiên là N.T. Loan (thành quả tôi thắng trông một vụ tranh cãi).
  19. Người giặt quần áo giúp tôi đầu tiên là Đ.T. Hương.
  20. Người mà tôi nhìn lần đầu đã thấy thích là N.T. Hồng Yến (Quê ở Hải Dương, người mà mình chưa bao giờ nói cho họ biết là tôi từng thích họNgười đưa thuốc dùm tôi là....Không nhớ tên (hôm đó giả vờ bị đau bụng).
  21. Người gọi tôi là chồng đầu tiên....Không nhớ tên (chỉ trêu nhau thôi).
  22. Người duy nhất mà tôi phải tỏ tình ngỏ lời (không thành công nhá, phải sau này...) là P.T.Thu Hương.
  23. Người từng thích mà tôi không để ý (nhiều lắm) là N.T. Oanh (kể ra 1 cái tên thôi, hồi còn đi học mấy cô cứ lần mò đến chỗ ở nhưng không để ý, không nói chuyện, đến thì cứ đến nói chuyện 1 mình).
  24. 24-07 là ngày sinh nhật của người mà tôi yêu nhất và 24-01là ngày em nói “em đồng ý” yêu tôi.
  25. Người bị trêu là người yêu tôi là Đ.T. Liền
  26. Người từ chối tình cảm đầu tiên P.T. Thu Hương (Đợi em suy nghĩ đã nhưng cuối cùng nhận được một câu trả lời là em có người khác rồi. Thế là đi về luôn, sau này những ngày lễ tôi cũng gửi quà cho em (nhờ người gửi quà thì đúng hơn) nhưng hy vọng đi theo thì ít lắm. Nghĩ lại mà thấy xấu hổ quá vì em đâu có muốn mà).
  27. Người làm tôi mỗi hôm đi học về là tương tư là Tuyết(không nhớ họ- xinh lắm nhá, cứ đi học là ngồi cạnh nhau, không biết là đến sớm hay muộn các bạn đều nhường chỗ cho..hjj, ngày đó chăm học lắm nhá, cố gắng để trả lời được các câu hỏi mà Tuyết hỏi..hjjj. Lần đó cùng thằng bạn (Sáng) đạp xe 9km xuống nhà đứa bạn cùng lớp bảo dẫn sang nhà Tuyết chơi, tưởng như thế nào được một hôm vất vả sang nhà em toàn phải bê thuốc lào thôi. Nhà em làm thuốc lào mà).
  28. Người hay bị tôi nhổ tóc nhất là Đ.T. Dung (tôi ngồi học ở đằng sau D cú lúc nào rỗi là tôi hay lấy tóc lắm, lúc đầu thì D không đồng ý đâu nhưng dần rồi quen toàn kệ cho tôi lấy tóc thôi, có khi còn lấy tóc cho tôi nữa. Hồi đó lấy tóc là toàn đi lừa người khác đó. Trò lừa thì nhiều lắm).
  29. Người mà tôi hay nói xin lỗi nhất là P.T. Thu Hương (không nhớ bao nhiêu lần nữa, chỉ biết là rất nhiều, mà có khi còn bị đoán được sẽ nói lời xin lỗi nữa).
  30. Người gọi tên tôi theo biệt danh (mọt sách) đầu N.T. Loan (cứ mỗi lần rủ tôi đi đâu nhưng tôi không đi nên bị quy là mọt sách đó).
  31. Người giọng nhẹ nhàng hiền lành là H.T. Khuyên.
  32. Người tôi tặng quà đầu tiên P.T. Thu Hương.
  33. Người dẫn đi chơi khó nhất là Đinh.T.Hương (khoách tay được em đi ra ngoài là kỳ tích đó nhưng sau đó tôi bỏ dở đó...nên không thành  và sau này có lần nói chuyện lại họ nói họ ghét tôi vì tán họ do bị mô kích đó nhưng sau này giải thích mãi mãi mới làm hòa được).
  34. Người nói xin lỗi tôi nhiều nhất là B.T. Thu Linh.
  35. Người gọi tôi theo nhiều tên nhất là P.T. Thu Hương (Ông, cụ, bố, lão...chắc chỉ trừ có gọi là ....Th.... là chưa.hjjj).
  36. Người mà tôi thích nhưng chưa bao giờ dám nói thì...nhiều.
  37. Người hay bị tôi trêu khóc nhiều nhất là H.T. Tuyến.
  38. Cái đi gắn liền với cái tên “Vua ngủ” của tôi là Đồng hồ báo thức mà ngày sinh nhật tôi lũ bạn cùng lớp tặng.
  39. Người nấu tôi ăn nhiều nhất là B.T. Thu Linh.
  40. Người mà gọi tôi theo 1 cái tên (Phạm Mạnh) là Đ.T.Thắm.
  41. Người tôi tặng hoa nhiều nhất P.T. Thu Hương  (1trong 2 người được tôi tặng hoa thôi đó).
  42. Người mà tôi không nhận ra được nét đẹp là nhiều lắm.....
  43. Người đi học hay ngồi cạnh nhau nhất là Đ.T.Thắm (suốt 2 năm học cùng luôn ngồi cạnh nhau).
  44. Người hay đến nhà tôi nhất là P.T.Xuyến.
  45. Người mai mối tôi cho 1 cô bạn Đ.T.Dung (mai mối vs Tuyết).
  46. Người ngồi xe đạp cùng tôi dài nhất (đạp xe về nhà 15+15km) là N.T.Loan.
  47. Người hay nói chuyện với những em trai tôi là B.T. Thu Linh (thường hay buôn chuyện với em trai tôi, cũng phải thôi mà vì em cũng hay thường xuyên hỏi thăm nói chuyện với mấy đứa).
  48. Người  mua áo cho tôi đầu tiên........
  49. 49- Là khóa học của tôi  ở trương ĐH Lâm Nghiệp (K49CNPTNT)
  50. Người uj online là ......Hồng (đôi lúc bạn cảm thấy buồn và cần một người có thể nói chuyện hỏi thăm. Dù đơn giản chỉ là những câu chém trên mạng thôi nhưng lại cảm thấy vui hơn có lẽ là tốt hơn. Mặc dù đó chỉ ảo và để thành thật thì nó còn một khoảng cách rất xa nhưng quan trong là mình thấy vui hơn và không có lỗi với ai thì không sao cả. Nhưng cái này kéo dài thời gian ngắn thôi nhá vì rất nhanh chán nếu mình không biến nó thành thật).
  51. Và cuối cùng là đa số họ đều lấy chồng hết cả rồi. Ngày cưới có người mời người không nhưng tôi chưa đi được ai cả phần vì tại công việc ở xa nên không thể về góp mặt kịp để chia vui cùng bạn.
  52. Khóa học mà em học K52a KT.
 FCH

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2012

Bức thư tình thứ 4


AnhAh!
Đầu thư em không biết viết gì hơn chúc gia đình anh và riêng anh mạnh  khỏe hạnh phúc, thành đạt trong cuộc sống.
Anh thực sự em chưa từng gặp anh chắc anh nghĩ rằng những lời em nói ra là những lời nói dối. Em không biết mình có xứng với anh không dù sao cũng có thể làm bạn mà. Mà anh đừng có tin vội những lời em nói nhá không bị em lừa đấy, mà cũng không biết được nhỡ ra anh lại lừa em thì sao? Không thể biết trước được phải không anh. Thà cứ để làm bạn nói chuyện lại thoải mái hơn và không phải sợ điều gì cả, mà công nhận em cũng hâm thật chưa biết mặt mũi anh thế nào mà đã bảo nhớ anh rồi nhưng trong lòng em rất bối rối rằng mình nói như vậy có hơi quá không hay mình nói như vậy đúng với những gì mình đang nghĩ đang âu tư không? Mà anh ah! Anh cứ để thời gian nó sẽ chứng tỏ giữa hai ta có duyên phận hay không? Sợ rằng một ngày nào đó em sẽ làm anh thất vọng đó. Em không đủ tự tin để có thể cao hơn tình bạn đâu, em thấy mình không đủ cảm đảm không đủ tự tin và những lời em nói em có thể nói được nhưng thực hiện chưa chắc là không. Mà không biết tình cảm của anh thế nào? Mà em lại nói vậy nhỡ anh chỉ đùa cợt em thì sao nhỉ. Làm sao em biết được đây. Những lời em nói ra xin anh đừng chớ giận làm gì vì thực lòng tâm trí em thế nào em viết vậy nếu có những lời nào em quá đáng thì cho em xin lỗi, không phải là em muốn vậy  đâu. Anh bảo em suy nghĩ thế nào thì em nói vậy mà thực sự em cũng thấy nhớ anh, mà em cũng không biết nữa, nhưng em nhớ anh thật . Những lời anh nói có thật không? Mà thôi thời gian có hạn em xin dừng bút tại đây!
                                                                                    Heart   Hì.....Hì
Trái tim người con gái
Vừa biết anh đã có người yêu khác
Trái tim em như đã ngừng đập
Em đã khóc mà lòng tự hỏi
Tại duyên phận hay là tại em
Em khóc vì em chứ không khóc vì anh
Bởi vì anh đã quá tin anh rồi
Đôi lúc buồn em chỉ biết lặng im
Phận em .... nên đành chấp nhận
Sao lúc đó anh lại nói yêu em
Để bây giờ trái tim em khô héo

Thứ Sáu, 11 tháng 3, 2011

Vui hay buồn!

Có thể trong tôi bây giờ đang có rất nhiều dòng suy nghĩ! và tôi không biết cái nào là đúng cái nào là sai nữa. Khi em đồng ý yêu tôi, tôi đã rất vui, nhưng có lẽ tôi tôi hơi lầm tưởng quá hay sao? Em đồng ý với tôi nhưng lại không xuất phát từ chính em mà do đa phần là tác động của người khác thôi. Nhiều lúc tôi tự nói với mình là, nếu không có phòng em và bài toán đó chác em cũng chưa chắc đã yêu tôi đâu mà. Tôi thật không thích nhưng câu hỏi, a có yêu em không, anh có thật lòng với em không? có thật thế không a? hóa ra em quan trọng với câu nói trả lời theo kiểu này của anh vậy sao?có lé ra em chưa tin tôi, và cũng nghi ngờ vào tình cảm của tôi. Có lúc tôi định nói thật với em là tôi không muốn tình cảm của em theo kiểu này, tôi cần tình cảm từ chính em. Tôi cũng biết mình cũng không tài giỏi gì và cũng chẳng có gì để em chú ý cả. Tôi biết em chê tối suốt mà, tôi nói cười nửa trêu nửa thật thế thôi nhưng điều đó là đúng mà! Nếu mà em có không thích tôi nữa thì có lẽ tôi cũng hiểu vì sao rồi và tôi cũng trách gì em cả đâu. Tôi không nhỏ nhen như em nghĩ đâu. Em cứ chê tôi đi, đến khi nào em không chấp nhận được tôi nữa, lúc đó tôi cũng biết, và em cũng biết. Thôi không nhắc chuyện nữa sao ta không thể chấp nhận nhau vậy? nhưng lúc này anh có thể nói là anh rất nhớ em. Nhưng có nếu em vẫn nghi ngờ anh mãi thế thì không biết anh còn kiên nhẫn được nữa không? chẳng lẽ chúng ta lại là bạn như lời em nói.
FC

Thứ Sáu, 15 tháng 10, 2010

hãy giúp tôi vượt qua quãng thời gian này

Hãy giúp tôi vượt qua quãng thời gian này!
Tôi cũng không hiểu tôi đang rơi vào trạng thái nào nữa, đến hôm nay thì tôi thật hiểu là mình đang rơi vào thái trầm cảm nhưng chưa rõ rệt thôi. Sao một người như tôi lại có thể rơi vào trạng thái như thế này, có lúc tôi cũng tự hỏi mình nhưng tôi vẫn không tin,chỉ coi đó là do áp lực công việc gây ra thôi nên tôi không để ý nhiều lắm. Nhưng qua những dấu hiệu mà tôi đọc được trên mạng thì tôi mới biết mình mắc một bệnh mà chủ yếu do tâm lý gây ra thôi. Chuyện này say ra đến với tôi lâu rồi có lẽ là từ khi tôi bị tai nạn xe máy năm ngoái thì phải. Tôi cảm thấy trí nhớ của tôi không còn tốt như trước nữa, hay do tôi bị mặc cảm với chính mình hay sao, tôi không còn tự tin khi đi đâu hay là gì, luôn cảm thấy mình thấp kém, và người ta che mình thấp hèn, mỗi khi người khác hỏi tôi là học trường nào ra. Một câu hỏi mà có lẽ sau này tôi vẫn không muốn trả lời một cách thảng thắn. Mỗi khi đi cùng đám bạn mới quen tôi luôn rất ngại khi người ta hỏi thăm tôi học gì ra. Bây giờ tôi luôn cố gắng để lấy lại trạng thái cân bằng.

Thứ Hai, 23 tháng 8, 2010

Lại là em gái

Lúc đầu mỗi khi nghĩ tới chuyện này tôi luôn có cảm giác bị lừa dối, một cảm giác thật khó chịu. Nhiều lúc tôi chỉ muốn mắng em, hận em vì đã không cho tôi biết chuyện đó sớm hơn. Tôi biết khi em nói cho tôi chuyện này em cũng đau khổ nhiều lắm, vì em đã nói trong nước mắt từ đầu câu chuyện. Nhưng cũng biết làm sao được, tôi cũng cần phải có thời gian để cân bằng lại sau chuyện này chứ! Bây giờ sau mười ngày sau tôi cũng dần tìm lại cân bằng nhưng cũng chưa thể như trước được vì thỉnh thoảng chuyện đó lại chỗi dậy trong tôi. Nhiều lúc tôi hay tự dằn vặt mình, không hiểu chuyện gì đang sảy ra với tôi nữa, tại sao chuyện đó lại sảy ra đúng với tôi? nhưng tôi càng làm thế tôi chỉ tự làm khổ tôi mà còn khổ cả em nữa. Vì thế mà đến hôm nay cái cảm giác hận em trong tôi không còn nữa, không những thế mà tôi còn thấy thương và thông cảm cho em hơn, số phận đối với em như thế là cũng không công bằng rồi. Nhiều lúc tôi vẫn cảm giác có em bên cạnh tôi, vẫn cử chỉ, hành động đó đã làm tôi bỏ qua hết mọi chuyện để bắt đầu lại từ đầu và tôi lại có thêm một người em gái nữa. Một người mà nếu như, nếu như..... tôi gặp em sớm hơn biết đâu cuộc đời của cả tôi và em đã thay đổi. Nhưng chuyện đó không bao giờ sảy ra cả và chúng ta muốn đứng đậy thì phải biết chấp nhận quá khứ và hiện tại. Có thể từ bây giờ tôi và em khó có thể gặp nhau nữa, cũng không biết sau này cuộc sống thế nào nhưng tôi biết là trái đất tròn biết đâu tôi và em có thể gặp lại nhau. Lúc đó tôi và em có rất nhiều chuyện để kể, ôn lại chuyện sưa. Và tôi vẫn đang chờ và hy vọng ngày được gặp lại em. Một người tôi vẫn rất nhớ.
FC

Thứ Bảy, 14 tháng 8, 2010

Em vẫn còn lưu giữ hình ảnh của tôi

Tôi biết em vẫn còn lưu dữ hình ảnh tôi, tất cả những thứ mà tôi dành tặng cho em-em kể với tô nhứ thế. Tất nhiên tôi tin điều đó, tôi cũng biết là em rất còn yêu tôi, còn thương tôi. Nhưng nếu em nghĩ sâu một chút thì cách tốt nhất mà em làm cho tôi không đau khổ như thế này là em nói điều đó sớm hơn. Sắp đến sinh nhật tôi rồi, em nói là em sẽ gửi quà cho tôi, nhưng tôi cũng chẳng muốn nữa, tôi còn nói những câu thật là nặng lề với em. Tôi muốn bỏ quên hết những chuyện gì liên quan đến em, nói chung là tất cả mọi thứ kể cả những gì mà em đã mua tặng tôi. Tôi đã từng yêu em rất nhiều nhưng bây giờ tại sao lại như thế này. Cứ nghĩ đến chuyện này mà tôi luôn thấy mình là một trò cười. Đẻ rồi bây giờ đây tôi phải gánh chịu hâu quả của nó, hậu quả do chính sự non nớt của tôi gây ra. Tôi cũng chỉ có thể trách mình vì không dám nói điều đó thẳng thắn với em sớm hơn, khẳng định được những dự đoán của mình thì có lẽ bây giờ cả tôi và em đều không khổ như thế này.
Một hành trình nữa lại bắt đầu và có lẽ sau chuyện này tôi đã học thêm được nhiều điều.
FC

Tất cả là như thế sao?

Tôi bây giờ cũng thật không hiểu nỏi chuyện gì đang sảy ra với mình nữa. Trong suy nghĩ của tôi cũng thế, tôi không thể tưởng tượng được ra rằng chuyện đó lại sảy ra với mình như vậy. Mặc dù tôi cũng đã đoán ra được một phần điều đó, nhưng tôi nghĩ thoáng nên tôi bỏ qua chuyện đó. Tôi vẫn coi trọng em, quan tam đến em, lo lắng cho em. Nhưng mọi chuyện đã không như thế, cái sự thật mà chính em nói ra đã vượt ngoài trí tưởng tượng của tôi-tôi không nói ra ở đây. Em đã lừa dối tôi trong suốt thời gian đó. Có những lúc tôi nghĩ là mình đã làm khổ em rất nhiều. Nhưng bây giờ thì sao! người chịu nhiều thiệt thòi mới là tôi, sao em không nói điều đó sớm hơn, biết đâu điều đó sẽ tốt cho cả hai. Để em không phải khóc suốt mấy ngày và anh cũng không phải suy nghĩ nhiều như thế. Em nói rằng em đã định nói với tôi nhiều lần nhưng em không dám nói và không có cơ hội để nới với tôi nhưng điều này tôi không thể chấp nhận được bởi em có quá nhiều cơ hội để nói chuyện với tôi , có thể em nới trực tiếp hoặc qua điện thoai cũng được. Nhưng em đã lưỡng lự để đến khi tôi hỏi nhiều lần thì em mới nói điều đó ra. Cái điều em nói ra đã làm tôi ngỡ ngàng, tôi không dám tin nữa, chuyện này đã làm tôi tổn thương. Em đã lừa dối tôi hết lần này đến lần khác, ngay cả trước mặt mọi người. Bây giờ thì tôi cũng biết em đau khổ nhiều lắm, có lúc tôi nghĩ tôi chỉ muốn mắng em cho bõ tức nhưng tôi đau có làm được. Cứ tôi gọi cho em thì chỉ nghe tiếng em khóc vậy thì tôi có mắng em thì có ích tri đây, chỉ làm cho em đau khổ nhiều thêm mà thôi. Bây giờ mọi chuyện đã qua rồi có nhắc lai chỉ làm thêm đau buồn mà thôi, chỉ khổ cho cả em và tôi mà thôi. Tôi cũng không muốn trách em nữa nhưng vẫn muốn biết tại sao em lại lừa dối tôi nhiều lần và lâu đến thế. Em có biết vì chuyện này mà vì em tôi đã đánh đổi rất nhiều thứ không? bây giờ thì tôi chỉ biết chôn chuyện này vào quá khứ thôi, để thời gian có thể xóa dần vết thương trong lòng tôi và em.
Quá khứ thì mãi không thay đổi được, vì vậy dù em đã làm cho tôi tổn thương nhưng tôi không thể trách mãi em được. Trông thâm tâm tôi vẫn mong em có một cuộc sống hạnh phúc, tràn đầy niềm vui.
FC

Thứ Ba, 27 tháng 7, 2010

Không phải tôi không nhớ em


Tô luôn nói là tôi không nhớ em để em có thể xa tôi đi tìm hạnh phúc của mình. Cái mà tôi không mang lại cho em được. Tôi biết em buồn lắm nhưng biết làm sao bây giờ, khoảng cách của chúng ta sao mà vậy. Khi nói chuyện với em tôi luôn kể sấu về mình, một người không tốt... tất mọi thứ để có thể trái tim em không còn tôi nữa. Nhưng lại một lần nữa tôi lạ sai, tôi càng làm thế chỉ làm cho em càng nhớ tôi thêm nhiều thêm mà thôi. Em chấp nhận điều đó và vẫn luôn giữ hình bóng tôi mãi trong tim. Tôi thật là một người kém cỏi không giám vượt qua rào cản của gia đình, xã hội nơi có đến 99,99% là sự phản đối.
Vẫn nhớ em lắm - chuột nhắt
FC

Chủ Nhật, 18 tháng 7, 2010

Nhớ anh rất nhiều


Tôi đã rất cảm động vì câu nói đó của em. Tôi biết em có tình cảm với tôi nhưng không nghĩ tình cảm của em dành cho tôi lai sâu đậm đến thế. Tôi đã không liên lạc với em không phải tôi muốn thế nhưng có lẽ như thế là tốt hơn. Tôi không muốn làm khổ em, tôi nợ em rất nhiều và có lẽ sẽ không bao giờ tôi có thể trả được món nợ này. Lại một ngày em gọi cho tôi nhưng không được, em để lại tin nhắn hỏi thăm sức khỏe của tôi. Tôi đã gọi lại và tôi mới biết là em bị ốm nên không thể gọi cho tôi được, hôm nay em đỡ hơn nhiều nên mới gọi cho anh-lời em nói với tôi. Đến đây tôi lại càng cảm thấy mình có lỗi nhiều hơn, tôi nghĩ khoảng cách về không gian và thời có thể làm vơi nối nhớ của em nhưng thật sự tôi đã nhầm điều đó chỉ làm cho em càng nhớ tôi nhiều thêm, trước khi đi ngủ em phải nhớ anh 30 phút mới đi ngủ-lời em nói càng làm cho tôi ... . Con người ta luôn đi tìm tình yêu cho mình sao tôi lại cứ lẩn tránh. Cứ mỗi lần nói chuyện với tôi nước mắt em luôn thấm đẫm, vì em còn rất nhớ tôi và hơn thế nữa. Nếu được chọn thì sau này tôi chỉ mong gặp được một người như em, luôn biết bỏ qua nhưng lỗi lần của tôi, rất biết chăm sóc và làm tôi vui. Nhưng tại sao? tôi không thể đến với em, một lý do không mới chút nào-hoàn cảnh-lý do mà rất nhiều người đưa ra để từ chối. Điều tôi muốn nói bây giờ và cả sau này tôi vẫn luôn lo lắng, quan tâm đến em mong em sẽ gặp được người mang lại hạnh phúc cho em thật sự.
Không mong em tha thứ, vẫn rất nhớ em.
FC

Thứ Sáu, 16 tháng 7, 2010

Tâm tình cô gái Na Hang

Tâm tình cô gái Na Hang
Đó là tên bài hát mà tôi đã nghe rất nhiều về một miền quê thật xa lạ nhưng lại rất quen. Tôi nhớ đến từng còn đường, từng con dốc, con suối. Mặc dù bây giờ tôi đã xa nhau rồi nhưng những hình ảnh đó tôi vẫn nhớ rõ. Hình ảnh về một cô gái thật đẹp, duyên dáng, dịu dàng,
nhìn em tôi càng thấy nét duyên dáng của người con gái, một giọng nói thật nhẹ nhàng dễ đi vào lòng người và thật đáng yêu nữa.
Đó là những lời mà tôi muốn nói về em, có lẽ còn rất nhiều điều nữa nhưng tôi không nói ra đây được. Có một điều là em đã phải chịu khổ quá nhiều, tôi thương hoàn cảnh của em, có thể do số phận như em vẫn nói nhưng tôi cho đó không hoàn toàn đúng. Em luôn có một nghị lực vươn lên, luôn tin vào bản thân mình có thể làm được nhiều việc và tôi cũng tin như thế, mong như thế. Và sau này có ở xa nhau nhưng tôi vẫn mong em sống thật vui vẻ, hạnh phúc và may mắn, hạnh phúc và thành công sẽ đến với em.

FC

Thứ Sáu, 2 tháng 7, 2010

Em mãi mãi bên anh


Đó là lời mà em nhắn tin cho trước khi em về nhà để thoát khỏi cảnh sống khổ cực hơn một năm ở trên này. Hôm qua cũng là một ngày đáng nhớ với anh, cái ngày mà cách đây em đã nhầm ngày sinh nhất của anh để rồi em vẫn mua quà tặng anh. Chúng mình đã ngồi tâm sự và nói về cái ngày đó thật trùng lặp đúng không? và chỉ hôm sau thôi là ngày hôm này anh phải chia tay em. Em đã khóc thậm chí khóc rất nhiều khi em phải xa anh, em đã ôm anh mà khóc. Những lúc thế này anh cảm nhận tình yêu của em dành cho anh rất nhiều,em đã bỏ qua những gì mà những lỗi thuộc về anh-em vẫn nói thế "em không như anh". Đúng em không như anh một người mà thật không đáng để em yêu anh đến thế. Nhiều lúc anh đã lừa dối em, anh đã không vượt qua được rào cản để đến với em và anh phải lừa dối em, nhưng anh cũng thật mong em hiểu cho anh, anh thật sự muốn tốt cho em như những gì mà anh quan tâm đến em vậy. Những gì mà anh quan tâm đến em là thật, anh luôn lo lắng cho em mỗi khi em bị ốm hay làm việc vất vả, vì em mà anh có thể làm tất cả trừ một việc là mang lại hạnh phúc cho em. Một ngày trước khi về em đã nghỉ làm và đó là lần đầu tiên anh và em có thời gian để đi cùng nhau để ngắm cảnh thiên nhiên, cảm nhận được cuộc sống mà bấy lâu nay chỉ là mong ước của anh em. Em và anh đã đi cả ngày, anh đã đưa em đi các nơi, đi mua quần áo, đi uống nước vỉa hè, vừa ngồi vừa ôn lại những kiểm niệm thật vui. Anh đã muốn đưa em đi tiếp nhưng mà vì anh chị mà tối đó mình không thể kể cho nhau nhiều chuyện, em và anh đã ở nhà. Đêm đó em đã vừa khóc vừa ôm anh và kể cho anh những câu chuyện về em, cái cảm giác đó anh mãi mãi không bao giờ quên. Đến lúc này thì anh nhận thấy rằng em chính là người mà anh quan tâm yêu thương nhiều nhất trong những người mà anh đã gặp. Người đầu tiên mà anh yêu và đã làm những việc mà mọi người gọi là theo tiếng gọi của tình yêu. Anh đã làm như thế và vẫn muốn làm như thế,chỉ vì hoàn cảnh của anh và em khác nhau quá xa đã không được sự đồng ý của gia đình. Bây giờ em đã về rồi, anh biết em yêu anh và nhớ anh nhiều lắm dù ở phương trời nào anh vẫn mong em và gia đình mạnh khỏe hạnh phúc là anh vui rồi, tìm được hạnh phúc của mình.
Luôn dõi theo bước chân em

FC