Thứ Sáu, 15 tháng 10, 2010

hãy giúp tôi vượt qua quãng thời gian này

Hãy giúp tôi vượt qua quãng thời gian này!
Tôi cũng không hiểu tôi đang rơi vào trạng thái nào nữa, đến hôm nay thì tôi thật hiểu là mình đang rơi vào thái trầm cảm nhưng chưa rõ rệt thôi. Sao một người như tôi lại có thể rơi vào trạng thái như thế này, có lúc tôi cũng tự hỏi mình nhưng tôi vẫn không tin,chỉ coi đó là do áp lực công việc gây ra thôi nên tôi không để ý nhiều lắm. Nhưng qua những dấu hiệu mà tôi đọc được trên mạng thì tôi mới biết mình mắc một bệnh mà chủ yếu do tâm lý gây ra thôi. Chuyện này say ra đến với tôi lâu rồi có lẽ là từ khi tôi bị tai nạn xe máy năm ngoái thì phải. Tôi cảm thấy trí nhớ của tôi không còn tốt như trước nữa, hay do tôi bị mặc cảm với chính mình hay sao, tôi không còn tự tin khi đi đâu hay là gì, luôn cảm thấy mình thấp kém, và người ta che mình thấp hèn, mỗi khi người khác hỏi tôi là học trường nào ra. Một câu hỏi mà có lẽ sau này tôi vẫn không muốn trả lời một cách thảng thắn. Mỗi khi đi cùng đám bạn mới quen tôi luôn rất ngại khi người ta hỏi thăm tôi học gì ra. Bây giờ tôi luôn cố gắng để lấy lại trạng thái cân bằng.

Thứ Hai, 27 tháng 9, 2010

Âm hưởng núi rừng






Bạn cũng biết quê tôi ở dưới xuôi, với cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay không một ngọn đồi, không núi. Ước mơ từ bé của tôi là muốn đi đến thật nhiều nơi, biết thật nhiều thứ. Ngày bé tôi chỉ nhìn thấy núi qua chiếc tivi mà thôi, cảnh núi rừng và đồng bào các dân tốc thiểu số có mốt sức hút rất lớn đối với tôi, nó tạo cho tôi sự tò mò muốn biết văn hóa, phong tục tập quán sống của họ như thế nào? cùng các lễ hội, và những nét đặc trưng của từng của.....Đến khi tôi đi học đại học thì tôi cũng quen một sô người dân tộc thiểu số thì tôi thấy thật khác, họ đa số đều không nói được tiếng dân tộc của họ. Lúc này tôi nghĩ chác bây giờ theo người Kinh hết rồi, chắc chỉ còn thế hệ trước mới có thể nói tiếng dân tộc thôi, còn lớp trẻ chắc quên hết gốc rồi. Nhưng nhũng suy nghĩ của tôi đã nhầm khi tôi bắt đầu lên Lào cai, Phú Thọ, Sơn La, Tuyên Quang... tôi bắt đầu bắt gặp những đồng bào dân tộc ở đây như: Thái, Mông, Dao...và tôi thấy họ đều giữ được bản sắc của họ. Bắt đầu lúc này tôi hay dành thời gian để tìm hiểu về các dân tộc nhiều hơn, tôi thương lang thang trên mạng internet để tìm các thông tin về họ: các phong tục tập quán, nơi ở, kiểu kiến trúc nhà ở, các lễ hội truyền thống, nơi phân bố, tiếng nói, tranh phục và cả những bài hát, dân ca, điệu múa của họ. Chính từ đây tôi mới thấy được những nét đẹp trong truyền thống văn hóa, cuộc sống của đồng bào các dân tộc. Mỗi khi gặp một người nào đó là tôi cố gắng chụp lại những hình ảnh về họ, để lưu lại những hình ảnh đó. Bởi tôi biết rằng nhưng hình ảnh đó ít gặp đi cùng theo sự phát triển cả xã hội hiện đại. Có lẽ nhưng hình ảnh mà tôi in dấu nhất là nhưng cô gai H'mông, Dao, Thái, Tày, trong trang phục truyền thống của họ trong các phiên chọ vùng cao như chợ phiên Bắc Hà-Lào Cai, hay các chàng trai, cô gái ở Na Hang-Tuyên Quang nổi tiếng xinh đẹp. Không biết những bản sắc này còn lưu giữ được bao lâu nữa trong một xã hội ngày nay.

Thứ Sáu, 24 tháng 9, 2010

Em gái ah!

Em gái ah!
Bây giờ tôi phải gọi như thế mới đúng. Em gái ah! em biết không? bây giờ anh đang xem một trích đoạn của phim "Vợ chồng A Phủ" chuyển thể từ truyện ngắn cùng tên của nhà văn Tô Hoài, A Phủ là một người dân tộc Mông đó. Nghe giai điệu bài hát "Bài ca trên núi" trong phim mà anh thấy lòng mình thật nhiều cảm xúc, với âm hưởng của núi rừng cùng với tiếng sáo của người Mông nó làm cho anh càng thấy nhớ về em. Em gái ah! Bây giờ anh biết em đang ở rất xa anh nhưng anh vẫn rất nhớ đến em và mây đứa cháu của em. Anh mong em luôn hạnh phúc và vượt qua được những khó khăn của cuộc sống. Cố gắng lên em nhé, mong rằng sau này anh em mình có cơ hội được gặp nhau.
Anh trai của em.
FC

Thứ Năm, 23 tháng 9, 2010

Sao khó nói vậy em?

Tôi thật cũng không hiểu tình cảm của em và tôi đang ở giai đoạn nào nữa. Mỗi khi chúng ta nói chuyện chỉ xoay quan nhưng câu chuyện hàng ngày không bao giờ nhắc đến chuyện tình cảm bao giờ cả. Tôi không phải không muốn nói mà thật là mỗi khi tôi nói thì toàn bị em chặn hết rồi, tôi đâu thể nói được. Nếu cứ như thế thì đâu phải là một tình yêu khi mà tâm sự của người này không thể nói, mà có nói ra được thì cũng không được ai tin. Nếu vậy có lẽ tôi không thể đến với em được rồi, em cần một người mà họ hiểu em và biết quan tâm đến em hơn không như tôi một người luôn làm theo ý mình.
FC

Sunflower ah. Em có biết không?

Sunflower ah!
Em có biết không ngày 09-09-2010 là ngày gì không? là ngày mà lần đầu tiên anh dám nói yêu em đó. Nhưng anh biết rằng anh sẽ không bao giờ có được tình cảm của em? Tôi cũng biết chứ! con gái ai chẳng muốn có người thật sự quan tâm chăm sóc đến mình, mà còn phải nhiệt tình là khác mới chiếm được tình cảm của người con gái.Tôi lại khác tôi không làm được điều đó, thậm chí là còn hay chê em và trêu em nữa. Có thể do tính tôi thế,không hiểu em có hiểu không? tôi đâu phải là người thích xu nịnh những lời ngon ngọt. Tôi có nói những lời đó ra thì em cũng chẳng tin tôi, hay nhắn cho tôi những tin nhắn mà tôi thấy thật buồn. Cảm giác đang rơi vào một trạng thái rất khó nghĩ, thật không biết tình cảm của mình đi đến đâu? và bây giờ đây thì tôi thật buồn. Tôi muốn nói chuyện để gần em thì em lại làm cho khoảng cách xa ra, sao em vẫn không hiểu tôi vậy! Tôi muốn nói nên tình cảm của tôi thì cũng chỉ nhận được một tin nhắn là: " có trời mới biết anh nhớ ai?" hay là "quà đó đâu phải anh tặng".Đó cũng đủ hiểu là em chưa tin tôi, luôn nghi ngờ ( vì mỗi lần về gặp em luôn lấy điện thoại của tôi để xem). Tôi cũng biết bây giờ tôi cũng không có khả năng gì cả, cung không tài giỏi, không khéo nói để khiến có nhiều người ngưỡng mộ. Mỗi ngày tôi suy nghĩ rất nhiều về em nhưng không phải nhớ em như trước mà là khoảng cách giữa em và tôi, em có tôi không? nếu thật là không thể thì có lẽ một lúc nào đo tôi sẽ lên tiếng để nói hết để đỡ làm mất thời gian của nhau.
FC

Thứ Hai, 23 tháng 8, 2010

Lại là em gái

Lúc đầu mỗi khi nghĩ tới chuyện này tôi luôn có cảm giác bị lừa dối, một cảm giác thật khó chịu. Nhiều lúc tôi chỉ muốn mắng em, hận em vì đã không cho tôi biết chuyện đó sớm hơn. Tôi biết khi em nói cho tôi chuyện này em cũng đau khổ nhiều lắm, vì em đã nói trong nước mắt từ đầu câu chuyện. Nhưng cũng biết làm sao được, tôi cũng cần phải có thời gian để cân bằng lại sau chuyện này chứ! Bây giờ sau mười ngày sau tôi cũng dần tìm lại cân bằng nhưng cũng chưa thể như trước được vì thỉnh thoảng chuyện đó lại chỗi dậy trong tôi. Nhiều lúc tôi hay tự dằn vặt mình, không hiểu chuyện gì đang sảy ra với tôi nữa, tại sao chuyện đó lại sảy ra đúng với tôi? nhưng tôi càng làm thế tôi chỉ tự làm khổ tôi mà còn khổ cả em nữa. Vì thế mà đến hôm nay cái cảm giác hận em trong tôi không còn nữa, không những thế mà tôi còn thấy thương và thông cảm cho em hơn, số phận đối với em như thế là cũng không công bằng rồi. Nhiều lúc tôi vẫn cảm giác có em bên cạnh tôi, vẫn cử chỉ, hành động đó đã làm tôi bỏ qua hết mọi chuyện để bắt đầu lại từ đầu và tôi lại có thêm một người em gái nữa. Một người mà nếu như, nếu như..... tôi gặp em sớm hơn biết đâu cuộc đời của cả tôi và em đã thay đổi. Nhưng chuyện đó không bao giờ sảy ra cả và chúng ta muốn đứng đậy thì phải biết chấp nhận quá khứ và hiện tại. Có thể từ bây giờ tôi và em khó có thể gặp nhau nữa, cũng không biết sau này cuộc sống thế nào nhưng tôi biết là trái đất tròn biết đâu tôi và em có thể gặp lại nhau. Lúc đó tôi và em có rất nhiều chuyện để kể, ôn lại chuyện sưa. Và tôi vẫn đang chờ và hy vọng ngày được gặp lại em. Một người tôi vẫn rất nhớ.
FC

Thứ Ba, 17 tháng 8, 2010

17-08-1985

Các bạn biết không hôm nay là sinh nhật tôi đó. Tôi cũng thật vui khi nhận được các lời chúc từ các diễn đàn trên mạng. Nhưng người mà tôi muốn nhận nhất thì vẫn chưa nhận được. Và tôi cũng thật buồn khi mà hôm nay công việc của tôi không suôn sẻ lắm. Nhưng dù sao tôi cũng vui khi có một người bạn thân hồi học đại học gọi điện chúc mừng tôi.
Happy birthday to FC.
FC